"Lưỡng nghi vi trần trận!"
Lưu Trạm giận dữ quát lớn, mây xanh ráng đỏ chợt sinh, những luồng khói sáng lớn nhỏ bỗng chốc dâng lên. Tựa khói mà chẳng phải khói, tựa sương mà chẳng phải sương, một tiếng "đinh đang" vang lên, khói sáng tản ra mịt mù bao phủ xung quanh, nhất thời che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
"Nực cười, đúng là không biết tự lượng sức mình!"
Tạ Chân Khanh ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc, nét mặt cười như không cười.

