Mạnh Lâm im lặng một lát, đứng thẳng người, mặt không chút biểu cảm hô lớn: "Có thánh dụ!"
Bầu không khí chìm vào tĩnh lặng, Tô Tử Tịch chỉ cười như không cười.
Hai quân giao tranh, danh phận là thứ quan trọng nhất. Nay đã làm phản, lẽ nào còn phải quỳ xuống cung kính thỉnh an thánh giá?
Thấy Tô Tử Tịch hoàn toàn không có ý định quỳ xuống tiếp chỉ, sắc mặt Mạnh Lâm thoáng xanh mét, gã tiếp tục nói: "Thái tôn, phụ thân ngươi thân ở ngôi Đông cung, vậy mà lại sa vào đường tà, xa lánh người ngay thẳng, không thể giữ gìn cơ nghiệp kế thừa đại thống, vốn dĩ phải phế làm thứ dân. Nhưng trẫm nay đang mang trọng bệnh, nghĩ đến tình phụ tử nên mới khoan hồng tha thứ."

