Ninh Hà quận vương sai gia bộc bày hương án, mời thái giám truyền chỉ tuyên đọc thánh chỉ.
Trán ngài áp nhẹ lên phiến đá lát, chỉ nhìn thấy đôi ủng của tên thái giám, cõi lòng cũng lạnh lẽo như chính phiến đá kia.
Kể từ đêm đó, Ninh Hà quận vương luôn hoang mang lo sợ. Lúc này, thanh đao treo lơ lửng trên đỉnh đầu rốt cuộc cũng sắp giáng xuống, nhưng ngài chẳng những không thở phào nhẹ nhõm, ngược lại càng thêm hoảng hốt.
Sinh tử họa phúc đều nằm trong một ý niệm của kẻ khác, sớm biết có ngày hôm nay, hà tất phải làm như thuở ban đầu?

