"Biện Huyền, là ngươi!" Sắc mặt Tào Dị Nhan xanh mét.
Năm đó khi còn ở kinh thành, thực ra hắn và Phạm môn từng có sự ngầm hiểu với nhau, thậm chí còn nhận được không ít sự hỗ trợ. Nào ngờ đến phút cuối, người chặn đường hắn lại chính là Biện Huyền của Phạm môn.
"Biện Huyền, ta và tôn sư của ngươi giao tình không cạn, bây giờ ngươi muốn kết tử thù với ta, với Ứng Quốc sao?" Tào Dị Nhan trầm giọng nói: "Cô vẫn còn mười vạn đại quân, tình thế lúc này chưa đến bước đường cùng này..."
"Tào thí chủ đừng nói nữa." Biện Huyền thở dài một tiếng: "Sự thể đã đến nước này, ngươi ngang nhiên dấy binh, khiến sinh linh đồ thán, bách tính chịu tai ương nào chỉ hàng trăm vạn, sớm đã trở thành kẻ thù không đội trời chung của Đại Trịnh."

