“Khách quan xin chờ một lát, rượu và thức ăn sẽ được mang lên ngay!” Tiểu nhị niềm nở dâng trà trước rồi vội chạy vào nhà bếp.
Chậm rãi nhấp trà, Thạch Minh Đạt vừa nghe thuyết thư nhân kể chuyện. Lúc này, đối phương đang kể về những anh hùng hào kiệt giữa thời loạn cuối triều trước, nhưng phần lớn đều là bịa đặt. Bộ truyện này, trước kia hắn đã từng nghe qua, biết rằng đến cuối cùng, đám nhân vật chính sẽ đầu quân dưới trướng Thái Tổ gia, giúp Thái Tổ gia bình định thiên hạ, sau đó quy ẩn giang hồ.
“Chậc chậc, đúng là bình mới rượu cũ. Mấy bộ truyện nổi danh nhất, bộ nào cũng là chuyện giang hồ trong thời loạn cuối triều trước. Sao chẳng ai dám nói đến giang hồ bây giờ nhỉ?” Thạch Minh Đạt lắc đầu thở dài.
Nhưng thân là người của Hoàng Thành Ty, hắn cảm khái thì cảm khái, song cũng hiểu rõ vì sao chẳng ai dám nói.

