Sầm Như Bách thở dài: “Con người chính là cái tâm của trời đất. Giữa trời đất vốn một mảnh hỗn độn, có người rồi mới có thanh minh. Mang trong mình minh đức, ấy mới là người.”
Tô Tử Tịch lại gật đầu. Điều này có vài phần tương đồng với “lương tri lương năng” mà Mạnh Tử từng nói, tuy vẫn có chỗ khác biệt, song cũng là từ đó mà triển khai ra.
Giản Cừ và Văn Tầm Bằng cũng lần lượt nêu ý kiến của mình, lời nào lời nấy đều rất có lý.
Tô Tử Tịch nghe xong chỉ gật đầu, không nói rõ đúng sai. Mấy vị gia thần đều không hiểu vì sao đại vương đột nhiên viết bức chữ ấy, lại còn hỏi một vấn đề như vậy, rốt cuộc là có dụng ý gì.

