Nhìn tình hình này, hoàng hậu nương nương còn tốt hơn Vệ phi tưởng tượng. Ban đầu bà còn cho rằng, một người đàn bà mất đi đứa con trai duy nhất, mà con cháu lại chết dưới tay chính phu quân mình, ắt sẽ cực đoan hơn đôi chút. Nào ngờ thân là mẫu nghi một nước, hoàng hậu quả nhiên vẫn là hoàng hậu, người thường sao có thể sánh kịp.
Hoàng hậu cũng khẽ mỉm cười, đưa mắt dò xét Vệ phi, thầm nghĩ về dụng ý của tên thái giám truyền lời ban nãy, chợt hỏi: “Vệ phi, sao trông ngươi có vẻ sắc mặt không được tốt? Chẳng lẽ cơ thể có chỗ nào không khỏe?”
Vệ phi giật mình trong lòng, vội đứng dậy đáp: “Tạ hoàng hậu nương nương quan tâm, thần thiếp chắc là bị nhiễm lạnh đôi chút, không đáng ngại.”
“Vậy thì tốt.” Hoàng hậu gật đầu, chậm rãi ôn tồn nói: “Dù bây giờ đã sang tháng sáu, thời tiết cũng nóng lên rồi, nhưng vẫn không nên quá ham mát. Ngươi phải nghỉ ngơi nhiều hơn, tuyệt đối không được sơ suất.”

