Nghe Quế Tuấn Hi hỏi vậy, thanh niên kia chỉ cười, đáp: “Quế tiên sinh, sau lưng ta là ai, e rằng lúc này đã chẳng còn liên quan gì đến ngài nữa rồi?”
Trong giọng nói của hắn lộ ra vẻ khinh miệt mà có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra. Quả thật, giờ đây Quế Tuấn Hi đã không còn là mưu chủ của Lỗ vương nữa, vừa mất thế, lại chẳng còn sức để truy cứu.
Quế Tuấn Hi khựng lại, suy nghĩ một hồi, rồi buông một tiếng thở dài não nề: “Ta nay đã cùng đồ mạt lộ, đúng là có biết cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Nói đoạn, người cúi mắt lặng im, thầm nghĩ: “Quân cờ của ta, chắc cũng sắp đến đại vương phủ rồi nhỉ?”

