Mã Thuận Đức chúc mừng Lưu Trạm và Biện Huyền xong, lại quay sang Tô Tử Tịch.
Trên gương mặt thành khẩn đến mức không thể thành khẩn hơn, hắn nở một nụ cười càng thêm niềm nở, như thể người đang đứng trước mặt không phải vị đại vương vốn chẳng có giao tình gì, mà là y thực phụ mẫu của mình, là chủ tử chân chính.
“Đại vương điện hạ, dạo này ngài vì hoàng thượng làm việc, chẳng quản nhọc nhằn, hết thảy hoàng thượng đều nhìn thấy, cũng ghi nhớ trong lòng, đặc biệt sai nô tỳ tới đây thăm hỏi... Người đâu, mang phần thưởng vào.”
Người được gọi tới không phải thái giám mà là thị vệ, trên tay nâng khay, phía trên phủ một lớp lụa vàng. Mã Thuận Đức giơ tay giật phăng tấm lụa xuống, chỉ thấy dưới ánh sớm mờ ảo, từng thỏi kim nguyên bảo xếp ken kín khắp khay, lấp lánh chói mắt. Lúc này thánh chỉ đã tuyên xong, đám người hầu đứng gần đó nhất thời đều nhìn đến thẳng mắt!

