Trước kia, Tề vương từng làm chuyện này rồi. Bởi các vương gia không phải lần nào cũng được lên điện nghị sự, có khi mười ngày nửa tháng hai người còn chẳng gặp nổi một lần. Thuộc hạ bên dưới nảy sinh va chạm, va chạm nhỏ thì không sao, nhưng hễ thật sự đụng đến lợi ích của đối phương, với tính khí nóng nảy của Tề vương, tuy không thể trực tiếp đánh tới tận cửa, song sai người đưa thư tới châm biếm mỉa mai thì lại là chuyện thường như cơm bữa.
Nhận lấy thư, Thục Vương lập tức mở ra xem. Nào ngờ mới đọc được hai dòng, hắn đã khẽ “ồ” một tiếng, dường như nhìn thấy điều gì khiến mình khá bất ngờ.
Mã Hữu Lương ngồi bên cạnh, thấy một màn này, trong lòng ngứa ngáy như có vuốt mèo cào cào, nhưng cũng không dám chủ động ghé sang, chỉ đành chờ Thục Vương đọc xong rồi hỏi đến mình.
Với tính tình của Thục Vương, hễ là chuyện liên quan đến Tề vương, xưa nay hắn vẫn thích đem ra bàn bạc cùng mưu sĩ.

