Ninh Hà vương đã được gia nhân đón tới trước cổng chính viện. Hai huynh đệ vừa chạm mặt nhau, Thục Vương đã khẽ nhướng mày.
Người đệ đệ này của hắn trông gầy hơn lần gặp trước rất nhiều, gầy đến mức gần như đổi cả nét mặt!
Nhưng nhìn kỹ thì thấy, tuy thân hình gầy guộc, sắc mặt cũng tái nhợt tiều tụy, song tinh thần lại khá hơn lần trước đôi chút. Thần thái dường như đã hồi phục ít nhiều, đôi mắt không còn đờ đẫn ngây dại nữa, mà đã có lại vài phần sinh khí.
“Thất đệ.” Thục Vương bước lên nắm lấy tay Ninh Hà vương, đưa mắt nhìn y từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy xót xa: “Gầy đi rồi.”

