“Trần Ngôn, ngươi thật biết tìm chỗ thanh nhàn!”
Lâm Tiện Vũ sải bước vào phòng nghỉ, vị đỉnh lưu tiểu hoa này trán đã lấm tấm mồ hôi, gương mặt xinh đẹp trông như vừa trải qua một phen lao động chân tay, hai gò má ửng hồng...
Dĩ nhiên, trong lòng Trần Ngôn biết rõ, nàng chỉ đang giả vờ.
Dù sao cũng là một hồ yêu đường đường chính chính, dẫu chỉ là yêu lai, thể lực cũng tuyệt không phải hạng người thường có thể so bì.

