Nhưng… nghĩ những điều này cũng vô nghĩa rồi.
Bởi vì Trần Ngôn rất chắc chắn về tình cảnh hiện tại của mình: Bất kể thế nào, bây giờ hắn cũng không đi đâu được.
Cơn sốt vẫn tiếp diễn, cơ thể lại rất suy yếu, hắn thậm chí đứng cũng không nổi.
Trốn, đã không thể nào.

