Trần Ngôn vừa nói, mặt vừa lộ vẻ xấu hổ, đỏ bừng cả mặt cúi đầu xuống.
Nhát gan không dám ra chiến trường?
Cố Tửu nghe vậy thì cười khẩy, trong mắt bất giác lộ ra mấy phần khinh thường, nhưng nhanh chóng thu lại.
“Nói vậy, trong sổ sách ở quan, tổng cộng chiến công của ngươi chỉ có bốn năm cái đầu?”

