"Cũng may Mặc Trần đã đưa Hoàng Tuyền thiên vào kinh thành. Nếu vì Tế Vũ lâu mà để mất Hoàng Tuyền thiên, con chó hắn nuôi hắn không nỡ chém, ta sẽ chém thay hắn!"
Giọng điệu của nhị hoàng tử tràn ngập vẻ khinh bỉ dành cho thập nhị hoàng tử: "Vào được hộ bộ - một chức vụ béo bở như thế, tiền vơ vét không ít, lại còn giúp cửu quận thất tính che giấu nhân khẩu, giấu giếm ruộng đất, kết quả lại nặn ra cái thứ như Tế Vũ lâu. Hừ, tổ chức sát thủ cơ đấy, hắn nuôi con chó này là định dùng để cắn ai?"
"Đổ bao nhiêu bạc trắng mới dựng lên được cái thứ đó, thế mà toàn bộ tinh nhuệ cùng năm vị lâu chủ chưa đầy ba tháng đã chết sạch, giờ dưới trướng chỉ còn lại một lũ tàn binh bại tướng. Hắn thật sự nên tra xét kỹ lại đám thuộc hạ của mình, xem có phải bọn chúng ăn chặn quá tay rồi không."
Thật ra không phải là không thể xây dựng một thế lực riêng, dù sao nhị hoàng tử cũng chẳng trông mong gì đám đệ đệ muội muội kia sẽ đường đường chính chính giở dương mưu giống mình. Nhưng nhúng tay trên dưới ở hộ bộ, vơ vét tiền tài, bán đất đai, che giấu nhân khẩu, nuốt trọn bao nhiêu tiền của như vậy mà chỉ nặn ra được mỗi cái Tế Vũ lâu, đã thế còn bị người ta đánh cho tan tác.

