Mặc Trần chỉ cảm thấy đất trời quay cuồng, đến khi định thần lại, hắn đã xuất hiện bên trong một căn nhà tranh rách nát.
Căn phòng tồi tàn, nhìn quanh chỉ có lèo tèo vài món đồ, đập vào mắt khiến trong đầu hắn lập tức hiện lên bốn chữ: "Gia đồ tứ bích".
Lúc này, hắn đang nằm trên một vật thể nghi là giường. Sở dĩ nói là "nghi", bởi vì chăn nệm trên đó đã đen kịt đến mức chẳng còn nhìn ra màu sắc ban đầu, đưa tay sờ thử chỉ thấy dính đầy bùn đất và dầu mỡ.
Thậm chí còn có cả bọ chét.

