"Vậy ta có cần khâu miệng lại luôn không, bảo đảm lúc cùng nàng thưởng hoa sẽ tuyệt đối im lặng."
Cười híp mắt đáp lại một câu, ánh mắt Mặc Trần chú ý tới song đao trong tay Lục Thính Lan. Đó dường như không phải binh khí nàng thường đeo bên người. Đao tuy chưa rút khỏi vỏ, nhưng vẫn tỏa ra luồng pháp độ uy nghiêm đường hoàng.
Tựa như mặt hồ đóng một lớp băng mỏng, nhìn có vẻ vô hại nhưng không thể bước qua dù chỉ nửa bước, bằng không sẽ lập tức nếm trải sự nghiêm minh và vô tình của luật pháp.
Bên trong hai thanh đao này ẩn chứa một loại "Ý" nào đó.

