Ngày hôm sau, Lăng Sương Tuyết một mình bước vào cổng học viện.
Nàng và muội muội đâu phải là những khúc gỗ không biết giận. Chuyện hôm qua bị Doãn Lan Mộng chặn cửa, thậm chí suýt chút nữa bị phế, ít nhiều gì cũng phải có hành động đáp trả.
Tỷ muội Lăng gia hiểu rất rõ, nếu hàn ngọc bạch xà bị giết, khoan bàn đến việc khó lòng tìm được một sủng thú có tiềm năng cực lớn như vậy nữa, chỉ riêng việc sủng thú chết khiến bản thân bị trọng thương cũng đủ để cắt đứt con đường phát triển tương lai của các nàng.
Nếu không nhờ Mặc Trần ra tay, đối với các nàng mà nói, kết cục cơ bản chẳng khác gì cái chết.

