Nghe Mặc Trần hỏi xong, đồng tử của thầy bói khẽ co rụt lại, nhưng lão lập tức khôi phục vẻ bình thường, chậm rãi lấy thỏi bạc ra thong thả mân mê.
“Khách quan quả là người thạo đường đi nước bước... Đã biết ta là người của Toán đường, ắt hẳn cũng rõ quy củ. Tin tức, đều có giá của nó.”
Ý tứ này hiển nhiên là chê tiền của Mặc Trần không đủ, không thể mua thêm tin tức. Đây là thủ đoạn thường thấy của phường buôn bán tình báo, Toán đường lại càng nổi danh vì trò này. Bất kể tin tức có đáng giá với số tiền khách đưa hay không, bọn chúng đều sẽ bày ra bộ dạng mập mờ, chê bai tiền trả chưa đủ.
Hơn nữa, nếu khách không hỏi trúng trọng tâm, lão sẽ lấp liếm cho qua chuyện, chờ để thu phí lần hai.
Mặc Trần đáp trả vô cùng dứt khoát, hắn vươn tay định giật lại thỏi bạc, nhưng thầy bói đã nhanh tay nắm chặt lấy nó, giữ im lìm không nhúc nhích.
“Kẻ có tên trên hắc bảng, cái chết của hắn, tin tức này không hề rẻ đâu.”
Vị công tử mặt mày tái nhợt khẽ dùng sức ở ngón tay, cứ thế bẻ ngang thỏi bạc đang bị nắm chặt kia. Trong mắt thầy bói lập tức lóe lên vẻ chấn động.
Chỉ lực bực này... Vị công tử đây quả là một cao thủ đáng gờm.
“Nếu ngươi cảm thấy bản công tử đưa nhiều tiền quá, vậy thì giảm đi một nửa. Hoặc ngươi cũng có thể lấy bừa dăm ba tin tức thật giả lẫn lộn để lừa gạt ta, chỉ là không biết mạng ngươi có đủ cứng hay không thôi.”
Ánh mắt vàng kim như độc xà lướt qua người thầy bói, khiến lão có cảm giác rợn gáy như bị rắn độc nhắm trúng. Tựa hồ chỉ cần lỡ lời một câu, khoảnh khắc tiếp theo sẽ bị cặp răng nanh chí mạng cắn xuyên qua cổ. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương lặng lẽ dâng lên trong lòng, thần sắc thầy bói lập tức trở nên nghiêm nghị, lão nhận ra vị khách trước mắt tuyệt đối không phải hạng người dễ trêu chọc.
Kẻ có thể trở thành thầy bói của Toán đường, hiển nhiên phải nắm trong tay vài tuyệt chiêu bảo mạng và đào tẩu. Thế nhưng lúc này, lão lại không dám lơ là dù chỉ một chút. Lão cảm giác như mình vừa rơi vào hang ổ của bầy cuồng mãng.
Từng đôi đồng tử dọc lạnh lẽo vô tình đang chằm chằm đánh giá lão, thân rắn buốt giá quấn chặt lấy người, chậm rãi siết lại, khiến lão thở dốc từng cơn.
Một vị khách vô cùng nguy hiểm!
“Khách quan muốn nghe ngóng chuyện này...” Thầy bói kéo dài giọng điệu, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn: “Ác diện viên ngoại Chu Diêm, xếp hạng sáu mươi ba trên hắc bảng, chiếm cứ Yên La sơn nhiều năm, dưới trướng có hàng trăm thủ hạ thuộc ác khuyển doanh. Ba ngày trước, đã bỏ mạng tại Dã Trư lĩnh, cách Sở Tương thành hai trăm dặm.”
Mặc Trần không nói lời nào, chỉ khẽ gõ đốt ngón tay lên mặt bàn, ra hiệu cho thầy bói nói tiếp.
Thầy bói nhìn nửa thỏi bạc nặng trịch trong tay, rồi lại nhìn vị khách đang tỏa ra khí tức nguy hiểm trước mắt, cuối cùng vẫn đưa ra quyết định.
Vụ này đành kiếm ít đi một chút vậy.
Thầy bói tiếp tục lên tiếng: “Ác diện viên ngoại chết cực kỳ thảm khốc, bị kiếm khí băm vằm từ trong ra ngoài thành đống thịt nát, chỉ còn sót lại một cái đầu nguyên vẹn. Kẻ giết hắn là một đạo sĩ, không nằm trong tứ bảng, là một cao thủ trẻ tuổi mới nổi.”
Dường như nghe được điều gì thú vị, vị công tử mặt mày tái nhợt lại bẻ đôi nửa thỏi bạc còn lại trong tay, tùy ý ném cho thầy bói: “Cao thủ trẻ tuổi, từ đâu tới?”
“Mặc Trần, giỏi dùng ngạnh công và kiếm pháp. Hắn từng ở An Mộc thành giao đấu với chỉ huy đồng tri hắc y vệ của Hành Trường quốc là Thiết Tỏa Lan Giang Hình Liêu, chém đứt một cánh tay của đối phương, sau đó mang theo cháu gái của hộ bộ thị lang Ôn Hiền bỏ trốn.”"Ba ngày trước xuất hiện tại Dã Trư lĩnh, xảy ra xung đột rồi trực diện chém chết Ác Diện Viên Ngoại Chu Diêm. Nguyên do chưa rõ, nghi ngờ có liên quan đến lô hàng mà Chu Diêm cướp đoạt."
Chỉ vài lời ngắn ngủi, lão gần như đã bới móc ra phần lớn những việc Mặc Trần làm kể từ khi đến thế giới này.
Sắc mặt Mặc Trần không đổi, nhưng trong lòng đã thầm chửi thề. Hắn biết đám buôn bán tình báo có khả năng đánh hơi chẳng kém gì chó săn, nhưng tốc độ bới móc gốc gác này cũng quá nhanh rồi.
Lần này bọn chúng đã huy động bao nhiêu tài nguyên chứ?
Xem ra vào thời điểm này, hắc bảng vẫn rất có sức nặng. Một kẻ xếp hạng sáu mươi ba vừa chết, người ra tay lập tức nhận được không ít sự chú ý.
Hay phải nói là...
Chính vì can dự vào chuyện của Cửu Hoa thương hội nên Mặc Trần mới bị chú ý đến vậy?
"Cửu Hoa thương hội vận chuyển hàng gì?"
Thầy bói ngậm miệng, không phát ra chút tiếng động nào. Mặc Trần lập tức hiểu ra, tiền không đủ.
Đây không phải thái độ lấp liếm lừa tiền như trước, mà là đang biểu thị rõ ràng: giá của tin tức này vượt xa số tiền Mặc Trần vừa đưa.
Mặc Trần không tiếp tục truy hỏi, ném nốt phần bạc nhỏ còn lại trong tay cho thầy bói: "Chút tiền này, chọn những gì liên quan mà nói đi."
Thầy bói ước lượng trọng lượng thỏi bạc, tiếp tục mở miệng: "Thẩm Thanh Toàn, mười chín tuổi, phụ mẫu là cựu đông gia của Cửu Hoa thương hội, ba năm trước song song qua đời. Sau ba năm chịu tang, nàng ta tiếp quản Cửu Hoa thương hội. Để nhanh chóng lập uy, hai tháng trước nàng đã đến vùng Đông Hoa thành thu mua hàng hóa. Lúc đoàn xe tiến về Sở Tương thành thì bị Ác Diện Viên Ngoại Chu Diêm chặn đường."
Thông tin trong lời nói không nhiều, hẳn chỉ được tính là hàng khuyến mãi tặng kèm, nhưng Mặc Trần lại nghe ra một tầng ý nghĩa khác.
"Ý ngươi là, lô hàng mà Ác Diện Viên Ngoại muốn cướp, ngay cả hội trưởng thương hội cũng không biết là thứ gì?"
Vừa mới tiếp quản đã nóng lòng muốn lập uy, điều này chứng tỏ mức độ kiểm soát thương hội của nàng ta vẫn chưa đủ.
Mà kiểm soát không đủ, hậu quả trực tiếp nhất chính là xuất hiện lỗ hổng thông tin.
Thầy bói cười khẽ, ghé sát người thì thầm: "Khắp cả Sở Tương thành này, số người biết rõ thứ đó rốt cuộc là gì, đếm không quá ba người."
Tình báo rất khan hiếm nên giá cả cực cao, đối phương tiết lộ cho Mặc Trần chính là có ý này. Mặc Trần cũng không vòng vo, hỏi thẳng: "Tin tức này giá bao nhiêu? Bản hoàn chỉnh."
"Ba ngàn lượng." Thầy bói giơ ba ngón tay lên, bổ sung thêm đơn vị: "Hoàng kim."
Mặc Trần lập tức đứng dậy, quay lưng rời đi không ngoảnh lại, hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi của thầy bói. Ba ngàn lượng hoàng kim, tên này cũng thật dám mở miệng.
Đừng nói là dùng ba ngàn lượng hoàng kim để mua tình báo, nếu Thẩm Thanh Toàn đưa cho hắn ba ngàn lượng hoàng kim, phàm là kẻ dưới Trọng Tố cảnh, hắn dám vỗ ngực đảm bảo người nào tới người đó chết.
Rời khỏi chợ đen, Mặc Trần khẽ nhướng mày, hắn đã nhận ra có kẻ đang bám đuôi phía sau.
Số lượng không chỉ một, nghe tiếng bước chân và nhịp thở, đều là người luyện võ, công phu không tồi. Khi đi đến bước ngoặt của một con hẻm nhỏ, không ngoài dự đoán, hắn đã bị người ta chặn đường.
Trước sau đều xuất hiện hai gã kính trang nam tử: "Đi theo chúng ta một chuyến, có người muốn gặp ngươi."
Không cho Mặc Trần bất kỳ cơ hội dò hỏi nào, cũng chẳng đợi hắn đáp lời. Đám kính trang nam tử này ngoài miệng thì nói là mời, nhưng thực chất là ép buộc, người được mời có không muốn đi cũng không xong.
Bốn người liên thủ trước sau giáp công, đồng loạt nhắm vào bốn chỗ yếu hại khác nhau trên người Mặc Trần. Bọn chúng ra tay phối hợp vô cùng chặt chẽ, khiến người ta phòng được đằng trước thì hở đằng sau.Ngay khoảnh khắc bốn người sắp tóm được Mặc Trần, ánh sáng xung quanh dường như vụt tắt, bốn bề chìm vào bóng tối vô tận.
Tiếng cánh bướm vỗ khẽ vang lên, bốn người chỉ thấy một con u điệp màu mực lướt qua trước mắt. Ngay sau đó, bọn chúng cảm thấy cả người nhẹ bẫng, ý thức cũng nương theo u điệp mà bay về nơi xa xăm.
Trong con hẻm nhỏ giờ đây chỉ còn lại bốn cái xác. Bốn kẻ khác nhau nhưng vết thương chí mạng lại giống hệt: đều bị cắt đứt yết hầu và động mạch cảnh. Vết cắt cực kỳ mảnh, chứng tỏ binh khí gây ra vết thương này ắt hẳn phải có lưỡi cực mỏng.
"Vừa ra khỏi chợ đen đã bị kẻ khác nhắm đến. Xem ra thứ mà Cửu Hoa thương hội áp tải vô cùng quan trọng, quan trọng đến mức ngay cả kẻ nghe ngóng tin tức cũng sẽ bị 'mời' đi thẩm vấn."
Ngước nhìn bức tường thành cao ngất của Sở Tương thành, Mặc Trần thầm khẳng định bản thân đã bị cuốn vào một vòng xoáy liên lụy đến vô số kẻ. Trong không khí lúc này đang tràn ngập thứ mùi vị mà hắn vô cùng quen thuộc.
Khói lửa, máu tanh. Và cả cái chết.
"Toán đường dám mở miệng đòi ba ngàn lượng hoàng kim, sự việc lần này e rằng không chỉ là sóng gió của riêng một phương."
