Nhân lúc quân đội cắm trại nghỉ ngơi vào buổi tối, Hàn Tiêu đã đi trước một bước đến tuyến đường rút quân của chúng, chọn sẵn một vị trí mai phục. Hắn dùng thi thể của Phan Khuông và Quý Tiết làm mồi nhử. Xác của hai tên thủ lĩnh căn cứ chắc chắn sẽ dụ được Khải Nhĩ Đặc xuống xe kiểm tra. Chỉ cần gã vừa bước xuống là lọt ngay vào bẫy của hắn.
Hắn nấp trên vách đá đằng xa, dùng một quả mìn bẫy chỉ phát ra tiếng nổ lớn để dọa đám binh lính tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Đội hình địch càng thưa thớt, hắn càng dễ ngắm bắn Khải Nhĩ Đặc.
Bắn tỉa một sĩ quan cao cấp của Hải Hạ ngay trước mắt bao người, lại thêm sự xuất hiện của hai cái xác, dù hắn không lộ mặt thì người Hải Hạ đoán mò cũng biết là ai làm. Nhưng Hàn Tiêu chẳng hề hoảng. Không có chứng cứ xác thực thì tất cả chỉ là suy đoán. Cho dù Hải Hạ có phản đối hay lên án ngoại giao, Cục 13 chỉ cần sống chết không nhận thì đối phương cũng cạn lời, chẳng thể truy cứu trách nhiệm. Trò này hoàn toàn giống hệt cái dự tính "ngộ sát" bọn họ của Khải Nhĩ Đặc:

