Hàn Tiêu thay đồng phục lính gác rồi rời khỏi phòng thí nghiệm của Lâm Duy Hiền.
Trong căn cứ có khối người biết chuyện hắn bị Lâm Duy Hiền dẫn đi, nên tạm thời hắn không thể vác cái mặt thật ra ngoài được. Chỉ có bốn người có ấn tượng sâu sắc về hắn: Hải Lạp, Số 1, Lâm Duy Hiền và Ba Lạc Tháp. Hai người đầu không có mặt ở căn cứ, Lâm Duy Hiền thì bị hắn khử rồi, chỉ cần không đụng mặt Ba Lạc Tháp thì hắn vẫn tạm thời an toàn.
Cửa lớn của phòng thí nghiệm dưới lòng đất là loại hợp kim đặc chế dày tám mươi phân, có xài sạch thuốc nổ trong kho vũ khí cũng đừng hòng phá tung được. Cách duy nhất là đi qua cửa kiểm soát điện tử. Chỉ có thẻ định danh của ba người mới đủ quyền mở cửa, và Lâm Duy Hiền là một trong số đó.
Một tấm thẻ trắng tinh lúc này đang nằm im lìm trong túi áo ngực của Hàn Tiêu.
Kẹt nỗi cạnh cửa kiểm soát có lính gác túc trực, hơn nữa tầng hầm một lại là khu nội trú của lính gác. Đám ở đây ai cũng nhẵn mặt ba người sở hữu thẻ trắng, tuyệt đối không thể qua mặt được. Cạnh lính gác lại có thiết bị đóng cửa khẩn cấp, chỉ cần gạt cần xuống là hệ thống kiểm soát sẽ đóng thủ công, cánh cửa lớn bị khóa chết hoàn toàn. Nếu Hàn Tiêu cứ thế nghênh ngang cầm thẻ trắng đi mở cửa, hắn sẽ hết đường lui, trong vòng mười giây sẽ bị bao vây trùng điệp. Đến lúc đó thì đúng là cá nằm trên thớt, một viên đạn cũng đủ rút đi vài chục điểm máu của hắn, lỡ mà bị xả đạn hội đồng thì may mắn lắm chắc trụ nổi 0,8 giây...
Ừm, rất bi tráng, một cách chết không tồi, tạm giữ phương án này làm lựa chọn dự phòng vậy.
Kế hoạch của Hàn Tiêu là cắt đứt liên lạc để câu giờ cho mình vài tiếng an toàn tuyệt đối, đây là cách chắc ăn nhất. Thật ra kế hoạch ban đầu là phá hủy nguồn cung cấp năng lượng, nhưng hệ thống cửa kiểm soát chạy bằng điện, ngắt điện thì nó cũng tê liệt luôn.
Bộ phát tín hiệu liên lạc được giấu trong tường ở tầng hầm ba, phải dùng cánh tay máy mới phá tường được.
Phòng cải tạo cơ khí nằm ở tầng hầm hai, Hàn Tiêu phải quay lại lấy trang bị trước đã.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính.
Khi chỉ còn cách phòng cải tạo cơ khí năm mươi mét, một bàn tay to đột nhiên vươn ra từ bên cạnh, chặn ngang ngực hắn. Ánh mắt Hàn Tiêu đanh lại, kẻ cản đường hắn vậy mà lại là Ba Lạc Tháp!
Đúng là xui tận mạng, căn cứ rộng thế này, cớ sao lại đụng trúng ngay Ba Lạc Tháp - kẻ mà lúc này hắn không muốn gặp nhất chứ. Vận may kiểu này thì biết kêu ai, lẽ nào định luật Murphy là hóa thân của số phận sao?!
"Cậu thuộc tổ nào, sao tôi chưa từng thấy mặt?" Ba Lạc Tháp nghi ngờ hỏi.
Hàn Tiêu cúi đầu, kéo vành mũ xuống che khuất mặt: "Tôi là người mới, thuộc tổ B."
Ba Lạc Tháp đầy vẻ hồ nghi: "Có người mới lúc nào, sao tôi không biết? Hình như tôi từng nghe thấy giọng cậu ở đâu rồi thì phải, ngẩng đầu lên cho tôi xem mặt."
Hàn Tiêu liếc khóe mắt, thoáng thấy tay gã đã lần xuống khẩu súng lục bên hông, sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào. Ba tên lính gác gần đó nhận ra điểm bất thường cũng bắt đầu áp sát lại.
Làm sao bây giờ? Nếu bị phát hiện, gã chắc chắn sẽ phái người đi tìm Lâm Duy Hiền. Một khi phát hiện ra cái xác, hành tung của hắn sẽ bại lộ ngay. Thế nên đáng lẽ mình phải băm vằm cái xác ra rồi mới đi sao? Không không không, vì cảm giác ngon miệng trong mấy ngày tới, tốt nhất là đừng làm cái trò tởm lợm đó... Chết ở đây ư? Dẹp ngay cái suy nghĩ ấy đi, làm gì cũng phải có niềm tin chứ. Rõ ràng thất bại là chết chắc rồi, thì đừng có chưa đánh đã tính đường thua.
"Phiền thật... Vốn dĩ tôi không muốn dùng kế hoạch B đâu."
"Cậu đang lẩm bẩm cái gì đấy?" Ba Lạc Tháp nghe không rõ.Hàn Tiêu bỗng ngẩng phắt đầu lên, nở một nụ cười đầy nguy hiểm: "Tôi luôn muốn nói với ông câu này, đồ thần kinh nhà ông nên đi khám bác sĩ tâm lý đi!"
"Số 0?!"
Thừa lúc đối phương còn đang sững sờ, Hàn Tiêu chớp thời cơ ra tay trước. Lưỡi dao găm đâm thẳng vào ngực Ba Lạc Tháp. Đồng tử Ba Lạc Tháp co rụt lại, gã vội vàng ngửa người ra sau né tránh. Lưỡi dao sượt qua cằm, rạch toạc da thịt gã, kéo theo một vệt máu bắn ra.
"Bắn!" Ba tên lính gác luống cuống rút súng, nhưng ban nãy bọn chúng đứng quá sát, cách Hàn Tiêu chưa đầy ba mét. Khoảng cách này căn bản không thích hợp để dùng súng. Hàn Tiêu sải bước vượt qua cự ly ba mét, mượn đà lao tới tung một cú đấm nện thẳng vào má tên đi đầu. Nếu có cảnh quay chậm, chắc chắn sẽ thấy rõ lớp da mặt bị đấm trúng đang rung lên như gợn sóng.
-48!
Cú đấm trời giáng này đánh cho tên lính gác choáng váng mặt mày, lảo đảo ngã nhào vào hai tên đồng bọn, khiến cả ba ngã lăn quay ra đất.
Hàn Tiêu dứt khoát quay đầu, phóng như bay với tốc độ chạy nước rút năm mươi mét, lao thẳng về phía phòng cải tạo cơ khí. Sau lưng hắn vang lên tiếng súng chát chúa, đạn sượt qua người, cày vào vách tường tóe lửa.
Ba Lạc Tháp ôm lấy cái cằm đang túa máu, sắc mặt tối sầm. Gã vừa giơ súng bắn điên cuồng về phía Hàn Tiêu, vừa sải bước đuổi theo.
"Tất cả đặc vụ nghe lệnh, lập tức chi viện cho phòng cải tạo cơ khí ở tầng hầm hai! Mục tiêu là Số 0, vật thí nghiệm đã mất kiểm soát!" Ba Lạc Tháp gầm lên vào chiếc bộ đàm mini gắn trên cổ áo.
Lính gác tuần tra ở các tầng đều sững sờ ngơ ngác, cứ ngỡ mình bị ảo giác.
"Số 0 mất kiểm soát ư? Có nhầm không đấy!"
"Chẳng phải vật thí nghiệm đó đã bị tẩy não rồi sao?"
"Lẽ nào là diễn tập?"
"Mày ngu thế, tao nghe thấy cả tiếng súng rồi kìa!"
Đạn bay vút qua xé gió, cảm giác nguy hiểm như gai đâm sau lưng, nhưng cảm xúc của Hàn Tiêu bỗng chốc trở nên bình tĩnh đến lạ kỳ. Đây là trạng thái tập trung đặc biệt của hắn: tâm trí lạnh như băng, lý trí tuyệt đối. Vô số thông tin dồn dập hội tụ trong đầu, thế giới trước mắt hắn biến thành một mạng lưới đan xen dọc ngang hệt như màng nhện, vạn vật đều có sự liên kết với nhau.
"Hai giây nữa sẽ tới được phòng cải tạo cơ khí, Ba Lạc Tháp mất 3,7 giây mới đuổi kịp, ba tên lính gác không thể đe dọa mình trong 4,2 giây tới, thời gian viện binh kéo đến nằm trong khoảng 25 đến 35 giây..."
Hàn Tiêu từng trải qua vô số trận chiến, kinh nghiệm tác chiến phong phú chính là nền tảng giúp hắn duy trì trạng thái này.
Hắn chạy zíc-zắc, dồn hết sự tập trung để né tránh đường đạn.
