Đám cảnh vệ tổ C hốt hoảng tản ra hòng kéo giãn khoảng cách. Hàn Tiêu vừa lăn người vừa giơ cánh tay cơ khí lên đỡ đòn, đạn bắn trúng kim loại kêu leng keng tóe lửa, điểm độ bền tụt dốc không phanh. Hắn lập tức rút súng ngắn bắn trả, nã cạn sạch một băng đạn, hạ gục tại chỗ thêm ba tên cảnh vệ.
Đúng lúc này, cánh tay và đùi Hàn Tiêu bỗng nhói đau.
Bạn bị súng ngắn Hoàng Phong K73 bắn trúng cánh tay phải! Chịu 17 điểm sát thương!
[Bạn bị trúng đạn! Rơi vào trạng thái Chảy máu nhẹ, mỗi giây mất 1 điểm sinh mệnh, kéo dài 15 giây, vui lòng mau chóng băng bó!] x2
Sát thương do súng đạn gây ra có tỉ lệ rất cao kèm theo hiệu ứng chảy máu, ở giai đoạn đầu game đây là thứ cực kỳ phiền phức.
Ánh mắt Hàn Tiêu khẽ đanh lại, hắn vốn đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Lúc này hắn lại có phần thầm cảm ơn những đòn tra tấn của Ba Lạc Tháp, nhờ chúng mà hắn đã quá quen với đau đớn, thương tích không làm ảnh hưởng đến hành động. Chẳng có thời gian tìm chỗ nấp để dây dưa đấu súng, Hàn Tiêu nghiến răng rút chốt lựu đạn rồi ném thẳng ra ngoài. Đám cảnh vệ vội vàng nằm rạp xuống đất, tiếng súng lại một lần nữa ngưng bặt.
"Oành!"
Tiếng lựu đạn nổ khiến màng nhĩ Hàn Tiêu đau nhói, hắn gầm nhẹ một tiếng, lại tiếp tục lao vọt ra ngoài.
Một phút sau, toàn bộ cảnh vệ tổ C đều bỏ mạng dưới cánh tay trợ lực hạng nhẹ của hắn. Cái giá phải trả là hắn trúng thêm năm phát đạn. Ngay khi trận chiến kết thúc, hắn vội vã băng bó vết thương. Lần này tổng cộng đã tổn thất 110 điểm sinh mệnh, mất hơn một phần ba thanh máu.Sau khi thoát khỏi trạng thái chiến đấu, sinh lực sẽ hồi phục với tốc độ cực kỳ chậm.
"Chơi khô máu thế này thiệt quá, giá mà có kỹ năng chủ động thì tốt. Chiến đấu cơ bản với Bắn súng cơ bản đều chỉ cộng chỉ số bị động thôi."
Hàn Tiêu lắc đầu, lấy bộ đàm ra.
"Tổ C, tổ C mau nghe máy, tình hình sao rồi?"
Hàn Tiêu bóp giọng: "Khụ khụ, tổ C thương vong nặng nề! Đã dồn được mục tiêu vào phòng thí nghiệm, hắn trúng đạn rồi, mau tới chi viện!" Vừa nói, hắn vừa nhặt khẩu tiểu liên dưới đất lên xả bừa vài tràng, tạo hiện trường giả như đang đọ súng ác liệt.
"Rõ, ráng cầm cự nhé, tổ B đang tới!" Đối phương không mảy may nghi ngờ. Hình tượng lầm lì ít nói mà Hàn Tiêu cất công ngụy trang bấy lâu nay đã ăn sâu vào tiềm thức bọn chúng, chẳng ai ngờ hắn lại biết dùng mưu mẹo cỡ này.
Hàn Tiêu buộc ba quả lựu đạn còn lại vào nhau, treo lên cửa phòng thí nghiệm, dùng một sợi dây mảnh nối vào chốt giật để làm thành một cái bẫy mìn đơn giản, chỉ cần đẩy cửa là nổ tung. Tiếp đó, hắn lật ngang cái bàn làm vật che chắn, nhanh tay lục lọi đống thi thể xung quanh thu gom một mớ băng đạn, nạp đầy cho ba khẩu tiểu liên rồi đặt sẵn ngay tầm tay. Hắn vừa cầm súng ngắn thi thoảng nã vài phát tạo hiện trường giả, vừa nằm rạp sau bàn chờ kẻ địch phá cửa xông vào.
Tiếng bước chân ồn ào từ xa tiến lại gần. "Rầm" một tiếng, cánh cửa bị đạp tung.
"Oành!"
Vụ nổ dữ dội bùng lên đúng như dự tính. Ánh lửa cuộn trào, sóng xung kích hất tung cả đống kính vỡ, vỏ đạn và đá vụn dưới sàn, xen lẫn trong đó là mấy tiếng la hét thảm thiết!
Hàn Tiêu chẳng nói chẳng rằng, hai tay vơ lấy hai khẩu tiểu liên, mượn màn khói bụi che chắn lao vọt ra cửa, thò nòng súng ra ngoài quét đạn xối xả sang hai bên vách tường. Khói súng mù mịt che khuất tầm nhìn, tiếng đạn găm phập phập vào da thịt vang lên không ngớt. Mãi đến khi bắn cạn sạch băng đạn, xung quanh mới chìm vào yên tĩnh.
Bài bản phá cửa xông vào thường là một người đạp tung cửa, những kẻ còn lại nấp sát hai bên. Tổ B tuy may mắn né được đợt lựu đạn đầu tiên, nhưng lại không tài nào tránh nổi loạt đạn càn quét ngay sau đó.
Thông báo hạ gục trên bảng hệ thống nhảy liên tục mười mấy dòng như thác đổ.
Tổ B gần như bị quét sạch, chỉ còn lại ba tên cảnh vệ thoi thóp nằm trong vũng máu. Nhìn thấy Hàn Tiêu bước ra từ làn khói súng, mắt chúng trợn trừng, tràn ngập vẻ kinh hoàng và sửng sốt.
Đến cả bẫy mìn cũng biết xài, đây mà là vật thí nghiệm Số 0 lầm lì, đần độn ngày nào sao?!
Hàn Tiêu nã liền ba phát, tiễn cả ba tên về chầu diêm vương.
"Vụ nổ là sao thế? Tình hình thế nào rồi?!" Đội trưởng tổ A lớn tiếng quát hỏi qua bộ đàm.
Hàn Tiêu tiện tay nhặt mấy khẩu súng lên xả đạn loạn xạ, giả vờ hốt hoảng: "Tổ B bị phục kích! Đang giao chiến với địch trong phòng thí nghiệm, yêu cầu chi viện! Yêu cầu chi viện!"
"Tổ A tới chi viện ngay!" Đội trưởng tổ A giật mình, vội dẫn người lao thẳng xuống phòng thí nghiệm tầng ba. Nhưng trong lòng gã cứ bồn chồn không yên, có cảm giác mình đã bỏ sót một chi tiết mấu chốt nào đó.
Mãi đến khi xuống tới tầng ba, đội trưởng tổ A mới chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng ra lệnh: "Tất cả chú ý, Số 0 rất có thể đã xâm nhập vào mạng lưới liên lạc của chúng ta! Kể từ bây giờ, mọi hành động đều phải tuân theo mệnh lệnh của tôi!"
Sắc mặt các đội viên lập tức biến đổi, lúc này họ mới nghĩ đến khả năng Số 0 đã lấy được bộ đàm.
Âu cũng bởi hình tượng trước kia của Hàn Tiêu quá mức lầm lì ít nói, nên mới khiến bọn họ bỏ qua kẽ hở chết người này.
Nếu Số 0 lấy được bộ đàm, vậy thì lời cầu cứu vừa rồi của tổ B rất có khả năng là giả mạo. Suốt từ đầu đến cuối, ngoài giọng nói đó ra thì chẳng hề có thành viên nào khác của tổ B lên tiếng.Trong đầu đội trưởng tổ A chợt lóe lên một suy đoán khó tin: Lẽ nào cả hai tổ B và C đều đã bị Số 0 tiêu diệt sạch?
Gã bất giác rùng mình một cái.
Nếu đúng là vậy, chẳng phải Số 0 chỉ dùng sức một người đã giết sạch một nửa lực lượng phòng vệ của căn cứ hay sao? Gã không muốn tin vào điều này, nhưng mọi manh mối đều chỉ ra rằng, dù có khó tin đến mấy đi chăng nữa, đó chính là sự thật!
Gã gần như có thể khẳng định "thành viên tổ B" vừa lên tiếng lúc nãy chắc chắn là do Số 0 giả mạo. Mục đích của hắn là muốn dụ tổ A sa bẫy?
Hay là Số 0 chỉ muốn đánh lạc hướng tổ A, cốt để tranh thủ chạy ra cổng lớn hòng trốn khỏi căn cứ?
Đội trưởng tổ A vội vàng gọi qua bộ đàm: "Tổ D nghe rõ trả lời, cổng lớn có gì bất thường không?"
"Tạm thời chưa có."
Đội trưởng tổ A thở phào nhẹ nhõm. Tuyệt đối không thể để Số 0 dắt mũi được nữa. Lực lượng cảnh vệ đã thương vong quá nửa, tình hình vượt ngoài tầm kiểm soát, việc ôm hy vọng dựa vào số nhân lực ít ỏi còn lại để tiêu diệt Số 0 là điều phi thực tế, phải lập tức thông báo cho cô Hải Lạp!
"Tổ A nghe lệnh, lập tức quay về cổng lớn!"
Đội trưởng tổ A đã hạ quyết tâm. Gã quyết định tập hợp toàn bộ lực lượng lại để trấn thủ cổng lớn, chờ viện binh của tổ chức tới. Đây là phương án an toàn nhất, tuyệt đối không thể sai sót.
Bất kể Số 0 muốn giở trò gì, chỉ cần hắn không chạy thoát được thì chắc chắn chỉ có con đường chết!
