Tại phòng họp nội bộ Cục 13, Cục trưởng, Phó cục trưởng cùng mười ba vị lãnh đạo cấp cao của các phòng ban, tổng cộng mười lăm người tụ họp đông đủ. Bọn họ chỉ thảo luận đúng một chủ đề: Nên xử lý Hàn Tiêu thế nào.
"Hàn Tiêu nắm giữ rất nhiều tình báo cơ mật. Có hắn giúp sức, chúng ta có thể tấn công chính xác vào các căn cứ của Manh Nha. Hơn nữa, hắn còn là một Cơ giới sư có lực chiến nhất định, trình độ ngang ngửa đặc công tinh nhuệ được huấn luyện bài bản, dù chưa đạt đến tiêu chuẩn của Siêu năng giả. Hắn có thành ý hợp tác..." Vị sếp bên bộ phận tình báo thao thao bất tuyệt đọc xong báo cáo điều tra rồi chốt lại ý kiến: "Tôi cho rằng bước đầu có thể tin tưởng và hợp tác với Hàn Tiêu."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, im lặng vài giây. Trưởng bộ phận nội vụ là người đầu tiên lên tiếng phản đối: "Không được, lỡ Hàn Tiêu cung cấp tình báo giả thì sao?"
Biết ngay mà!
Tinh thần các sếp lập tức tỉnh táo hẳn. Nội bộ Cục 13 chia làm hai phe: phái cứng rắn do sếp nội vụ đứng đầu và phái bảo thủ do sếp tình báo cầm trịch. Chỗ ngồi của hai bên phân định rõ ràng như ranh giới Sở - Hán, hai quân đối đầu, sẵn sàng nghênh chiến.
Sếp tình báo phản bác: "Xác suất đó cực kỳ thấp. Hắn là kẻ đào tẩu của Manh Nha, muốn giữ mạng thì chỉ có thể dựa vào sự che chở của chúng ta, thế nên không cần phải nghi ngờ thành ý của hắn."
"Thế thì hắn cũng hoàn toàn có thể là gián điệp do Manh Nha cố tình phái tới diễn khổ nhục kế!" Sếp nội vụ không chịu nhượng bộ, trầm giọng nói: "Tôi đề nghị khống chế Hàn Tiêu, bí mật giam giữ rồi cạy miệng moi sạch mọi tình báo từ hắn. Cục 13 không việc gì phải đàm phán điều kiện với bất kỳ ai!"
"Anh đúng là làm càn! Hoàn toàn không cần thiết phải làm thế. Thủ đoạn cứng rắn có khi lại gây ra những rủi ro khó lường. Hàn Tiêu đã tỏ rõ thiện chí, chúng ta không thể đẩy một trợ thủ vốn thuộc về mình ra ngoài để tự dưng rước thêm kẻ thù!"
"Anh đang thỏa hiệp một cách nhu nhược thì có!"
"Còn anh là cái đồ không có não, toàn làm bậy làm bạ!"
Dưới sự dẫn dắt của hai vị sếp lớn, hai phe bắt đầu lao vào khẩu chiến kịch liệt, cãi nhau mặt đỏ tía tai. Tuy đều nhắm đến nguồn tình báo của Hàn Tiêu, nhưng mâu thuẫn cốt lõi là phái cứng rắn muốn giam cầm hắn, còn phái bảo thủ lại muốn hợp tác thân thiện. Cuộc cãi vã diễn ra vô cùng hăng say, đến mức chỉ chực xắn tay áo lên mà lao vào tẩn nhau.
Cục trưởng và Phó cục trưởng vẫn ung dung tọa sơn quan hổ đấu. Cục 13 có hai vị cục trưởng, trong đó Cục trưởng là người nắm thực quyền, còn Phó cục trưởng do cấp trên phái xuống để giám sát, hay còn gọi là Cục trưởng Hành chính.
Đúng ra với cơ cấu tổ chức thế này sẽ nảy sinh những xung đột tranh giành quyền lực gay gắt, nhưng vị Phó cục trưởng này lại cực kỳ kín tiếng, gần như chẳng màng tới sự vụ. Lúc này ông ta thậm chí còn đang thả hồn theo mây gió, không nói nửa lời, khéo chừng đang mải nghĩ xem tan làm nên ăn món gì. Xét đến việc vị Phó cục trưởng tiền nhiệm đầy dã tâm, nhăm nhe đoạt quyền đã bị gài bẫy tống vào tù một cách khó hiểu, thì sự an phận của ông ta cũng là điều dễ hiểu.
Cục trưởng là một người đàn ông uy nghiêm, khí chất anh dũng bức người. Ông trầm ngâm một lát rồi cất lời: "Vừa muốn hợp tác, lại vừa muốn khống chế đối phương, chuyện này chẳng phải rất dễ giải quyết sao? Tuyển hắn vào Cục là xong chứ gì?"
Cả phòng họp đang ồn ào lập tức rơi vào tĩnh lặng. Các sếp phái cứng rắn ngơ ngác nhìn nhau với vẻ mặt ngớ người.
Ngài đang muốn kiếm chuyện đấy à Cục trưởng!
Phái cứng rắn lập tức bùng nổ.
"Tuyệt đối không được!"
"Nhỡ Hàn Tiêu là gián điệp do kẻ địch cài cắm vào nội bộ chúng ta thì sao?"
"Chuyện này vi phạm quy định bảo mật!"
Cục trưởng cứng rắn cắt ngang: "Cứ theo luật mà làm, bỏ phiếu biểu quyết!"
Phái bảo thủ cười thầm trong bụng, lần lượt bỏ phiếu ủng hộ Cục trưởng. Trừ một vị sếp giữ thái độ trung lập, quân số hai phe vừa vặn đều là sáu người. Có thêm lá phiếu của Cục trưởng, kết quả chẳng có gì bất ngờ, đề xuất này đã được thông qua một cách trót lọt.Phái cứng rắn lập tức ỉu xìu, trong lòng gầm thét điên cuồng: Các người đúng là một giuộc thông đồng với nhau!
Việc chiêu mộ Hàn Tiêu vào Cục 13 đã chắc như đinh đóng cột, vấn đề cần bàn bây giờ là để hắn gia nhập bộ phận nào.
Cao tầng nội vụ lên tiếng: "Tôi thấy Hậu Cần Bộ rất thích hợp với hắn. Cứ để hắn ở lì trong tổng bộ, lúc nào cũng giám sát được, lại còn phát huy được năng lực Cơ giới sư của hắn."
Lần này phái bảo thủ lại đồng tình. Đề xuất này đúng là không tồi, Hậu Cần Bộ là hợp với Hàn Tiêu nhất. Không cho phép ra ngoài, cứ để ngay dưới mí mắt bọn họ thì hắn có muốn tạo phản cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Cục trưởng bỗng lên tiếng: "Đã dùng người thì không nghi ngờ, mà đã nghi ngờ thì không dùng. Hàn Tiêu đã có sẵn năng lực chiến đấu, chi bằng điều cậu ta sang Bộ Hành Động Bí Mật, biết đâu lại mang đến bất ngờ."
Bầu không khí lập tức trở nên sượng trân. Các vị cao tầng đồng loạt im lặng, đưa mắt nhìn sang người thuộc phe trung lập đang gà gật ngủ đằng kia — chính là cao tầng của Bộ Hành Động Bí Mật.
"Ủa, liên quan gì tới tôi?" Vị cao tầng này giật mình ngơ ngác.
"Quyết định vậy đi. Hành vi có thể lừa người, lời nói có thể dối trá, nhưng mục đích thì không. Chỉ cần xác nhận tình báo về phân căn cứ Tổ Chức Manh Nha mà Hàn Tiêu cung cấp là chuẩn xác, thì cho cậu ta gia nhập Bộ Hành Động Bí Mật."
Cục trưởng vung tay, dứt khoát chốt hạ.
Các vị cao tầng đồng loạt ôm mặt. Thôi được rồi, ngài là sếp lớn, ngài vui là được.
Phó cục trưởng ngáp dài một cái:
"Tan làm chưa nhỉ? Hôm nay căng tin có món gì thế?"
…
Tan họp, cao tầng tình báo và cao tầng hậu cần rủ nhau tới Hậu Cần Bộ, giao cho nhân viên kỹ thuật nghiên cứu cánh tay trợ lực hạng nhẹ vừa thu giữ được.
Họ muốn xem thử máy móc do Hàn Tiêu chế tạo có điểm gì vượt trội. Nếu được thì nhân tiện suy luận ngược để vẽ lại bản thiết kế, qua đó nắm thêm thông tin về hắn.
Người chịu trách nhiệm nghiên cứu cánh tay trợ lực hạng nhẹ là La Huyền, thợ máy át chủ bài của Hậu Cần Bộ. Hắn từng là học viên ưu tú khoa Cơ giới của Học viện Tây Đô, tốt nghiệp xong liền được đặc cách tuyển thẳng vào Hậu Cần Bộ của Cục 13. Trong quá trình công tác luôn thể hiện xuất sắc, cấp trên có vẻ cũng muốn bồi dưỡng trọng điểm, định điều hắn sang Bộ Hành Động Bí Mật.
Trừ cái tính hơi kiêu ngạo ra thì hắn chẳng có khuyết điểm nào khác.
La Huyền đeo găng tay cao su, vẻ mặt thản nhiên. Việc tháo dỡ máy móc này hắn đã làm nhẵn mặt rồi, quen tay hay việc.
"Bắt đầu thôi."
La Huyền bắt tay vào tháo dỡ, bỗng khựng lại, ngạc nhiên nói: "Bên trong có cài bảo mật."
Lớp bảo mật này dùng để chống tháo dỡ và sao chép bản vẽ, liên kết chặt chẽ với toàn bộ cấu tạo của máy móc. Kỹ năng 【Lắp ráp cơ sở】 của Hàn Tiêu vốn đã bao gồm các phương pháp bảo mật, cộng thêm kỹ năng 【Cải tạo cường hóa đơn giản】 đã max cấp, nên trừ phi là Cơ giới sư chính thức đạt chuẩn cấp E, bằng không đừng hòng phá giải. Hắn khá coi trọng cánh tay trợ lực hạng nhẹ, sớm đoán được món đồ này có thể rơi vào tay Cục 13 nên đã cài sẵn bảo mật từ trước.
Du Kỵ Binh đời 1 cũng được cài bảo mật, nhưng nó đã tự phát nổ rồi nên có thể bỏ qua.
"Cậu phá giải được không?" Cao tầng tình báo hỏi.
"Không thành vấn đề." La Huyền tràn đầy tự tin. Gỡ bảo mật chính là một cuộc đối đầu gián tiếp giữa người chế tạo và kẻ giải mã. La Huyền rất tự tin, một gã Cơ giới sư vô danh tiểu tốt thì trình độ cao đến đâu được chứ, hắn đây chính là sinh viên xuất sắc khoa Cơ giới tốt nghiệp từ Học viện Tây Đô cơ mà.
Thế nhưng hai mươi phút sau, La Huyền vẫn chẳng có chút tiến triển nào. Mồ hôi vã ra như tắm, hắn thốt lên khó tin: "Bốn tầng bảo mật?! Tên chế tạo ra cỗ máy này bị điên rồi à?"
Bốn tầng bảo mật cực kỳ phức tạp, sai một ly đi một dặm. Nếu tháo dỡ sai dù chỉ một bước, toàn bộ cấu trúc bên trong cỗ máy sẽ tự động phân rã. La Huyền thực sự không nắm chắc.Vị cao tầng tình báo nhíu mày: "Rốt cuộc cậu có làm được không đấy? Đừng làm mất thời gian của tôi."
La Huyền cảm thấy bẽ mặt, nhưng hắn không dám nổi nóng với cấp trên, đành nuốt giận đáp: "Biện pháp bảo mật này quá phức tạp, tôi... tôi cần thêm thời gian."
"Đủ rồi, tôi không rảnh đến thế đâu. Nói thử đánh giá của cậu xem nào."
Nhận ra vị cao tầng tình báo không tin tưởng mình, sắc mặt La Huyền liền trở nên khó coi. Hắn bèn giận cá chém thớt, buông lời chê bai: "Về mặt kỹ thuật thì chẳng có điểm sáng nào, chỉ được mỗi khâu bảo mật là làm khá tốt. Kẻ chế tạo ra thứ này cho tôi cảm giác giống hệt một gã nhà quê coi rác rưởi như bảo bối vậy."
Vị cao tầng tình báo nhướng mày, không nói thêm lời nào, chỉ sai người mang cánh tay máy rời khỏi Hậu Cần Bộ.
Nếu Hàn Tiêu đã có thể dựa vào cánh tay máy này đấm chết một tên lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm, ông ta cảm thấy cứ để đặc công dùng thử trong thực chiến mới là cách kiểm nghiệm tốt nhất. Đúng lúc Cục sắp phái người đi triệt phá ba cứ điểm của Manh Nha mà Hàn Tiêu đã cung cấp, đây chính là một cơ hội tuyệt vời.
Chỉ tiếc con robot kia đã nổ tung thành một đống linh kiện cháy đen không còn nhìn ra hình thù, chứ ông ta vốn có hứng thú với Du Kỵ Binh đời 1 hơn.
Cục 13 tuy có thế lực khổng lồ, nhưng trang bị mới thì chẳng ai chê nhiều bao giờ.
Lũ ngu ở Bộ Nghiên Phát mấy năm gần đây toàn ngồi không ăn bám, nhận được nhiều kinh phí nhất mà chỉ toàn chế ra mấy thứ quái đản vô dụng: nào là bom dính trét keo cả hai mặt, súng máy bắn đạn uốn cong căn bản không thể ngắm bắn, rồi đến cả đồ lót cách ly máy dò kim loại dùng để giấu kim độc... mẹ kiếp, lại còn chia ra bản nam với bản nữ nữa chứ!
Sau vụ hai đặc công mặc lệch đồ rồi bị chính kim độc của mình đâm trúng phải đi cấp cứu, Bộ Nghiên Phát đã bị toàn thể đặc công tại chức thẳng tay liệt vào danh sách đen.
…
Cục trưởng cầm điện thoại, đang gọi cho Lão Cao:
"Tôi đã tiến cử Hàn Tiêu vào Bộ Hành Động Bí Mật rồi."
"Vất vả cho cậu rồi."
Cục trưởng thắc mắc: "Ông cụ à, hắn đáng để ông coi trọng đến mức này sao?"
Lão Cao cười khà khà: "Giá trị của cậu ta không chỉ dừng lại ở tình báo đâu. Ta có linh cảm, cậu ta sẽ là một con bài quan trọng trong cuộc đối đầu giữa chúng ta và Tổ Chức Manh Nha."
