Còng sắt lạnh ngắt khóa chặt tay chân, khung sắt cố định phần đầu, vươn ra hai chiếc kẹp banh mí mắt để chống chớp mắt. Phía trước chiếc ghế sắt là một màn hình đen ngòm, hai bên là loa.
Hàn Tiêu bị trói chặt trên ghế, không thể nhúc nhích, đành nhìn chằm chằm vào cái màn hình tối om phía trước.
"Tẩy não mất bao lâu?"
"Mười hai tiếng."
"Anh ở đây canh chừng đi." Hải Lạp nói xong liền dẫn người rời đi.
Lâm Duy Hiền bật công tắc. Màn hình sáng lên, hiện ra những hình ảnh quái dị: hình tam giác, hình tròn, gợn sóng liên tục thay đổi. Màu sắc biến ảo chóng mặt, giáng một cú sốc thị giác cực mạnh vào Hàn Tiêu, mang đến một cảm giác quái gở và vô cùng khó chịu. Cùng lúc đó, hai chiếc loa phát ra thứ âm nhạc lúc thì dồn dập, lúc lại êm dịu. Sự mâu thuẫn gay gắt này khiến bản năng Hàn Tiêu cảm thấy bài xích, hắn muốn nhắm mắt lại nhưng mí mắt đã bị kẹp chặt. Nhãn cầu dần tụ máu, cay xè.
Má, khó chịu vãi chưởng!
Đây là phương pháp tẩy não khá nguyên thủy. Bộ não giống như một cỗ máy tinh vi, nguyên lý cơ bản là dùng sự xung đột liên tục giữa thị giác và thính giác để làm rối loạn tư duy, sau khi cân chỉnh và tái lập sẽ nhồi "cương ấn tư tưởng" vào. Tuy cách này hơi thô sơ nhưng lại có ưu điểm là không gây tổn thương quá lớn đến cấu trúc não bộ. Trong mắt Lâm Duy Hiền, bộ não của Hàn Tiêu có giá trị phi thường, chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật quý giá.
Ánh mắt tham lam của Lâm Duy Hiền khiến Hàn Tiêu cực kỳ điên tiết, y hệt một gã đồ tể đang nhìn con lợn béo, tính toán xem cắt khúc thịt nào là ngon nhất.
Trên người hắn đang có 4 điểm thuộc tính tự do. Suy nghĩ một chút, hắn ném 2 điểm vào để tăng điểm trí lực lên 7, giữ lại 2 điểm dự phòng.
[Bạn đang bị tẩy não (Cấp thấp), tiến hành phán định tinh thần... Điểm trí lực: 7, Sức bền tinh thần cấp thấp +3... Phán định thành công, bạn được miễn nhiễm lần tẩy não này.]
Cảm giác nôn nao từ từ tan biến, Hàn Tiêu thấy dễ chịu hơn hẳn.
Lâm Duy Hiền đứng một bên, âm thầm cằn nhằn Hải Lạp vì đã đùn đẩy cái công việc tẩy não phiền phức này cho gã. Nhưng gã đâu biết rằng, ngay dưới mũi mình, Hàn Tiêu đã miễn dịch hoàn toàn với trò tẩy não này.
……
Lần phán định cuối cùng kết thúc, Hàn Tiêu rốt cuộc cũng vượt qua mười hai tiếng đồng hồ đầy giày vò, toàn thân đau mỏi, hai mắt khô khốc.
Lâm Duy Hiền canh chuẩn thời gian tắt máy tẩy não, Hàn Tiêu lập tức cảm thấy như được tái sinh.
Hải Lạp quay lại. Thủ lĩnh đã dặn dò cô phải đích thân tẩy não Hàn Tiêu, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót.
Hải Lạp cởi bỏ đai trói trên người hắn. Những chỗ bị siết chặt máu không lưu thông được nên bầm tím cả một mảng. Dù rất đau nhưng Hàn Tiêu không hề cúi xuống nhìn lấy một cái. Hắn phải diễn cho ra dáng vẻ của một kẻ đã bị tẩy não: ánh mắt đờ đẫn, vô hồn, cứ thế nhìn chằm chằm về phía trước.
Hải Lạp bỗng khom người ghé sát lại, hai khuôn mặt chỉ cách nhau vỏn vẹn mười phân. Hơi thở ẩm ướt phả thẳng lên môi hắn, nhưng Hàn Tiêu chẳng có lấy nửa điểm mờ ám trong đầu. Mẹ kiếp, cái lúc dầu sôi lửa bỏng thế này thì có cho tiền hắn cũng chẳng dám nảy sinh tà niệm.
Mùi nước hoa trên người cô xộc thẳng vào mũi khiến Hàn Tiêu hơi ngứa ngáy, phải cố nhịn lắm mới không hắt xì.
Hải Lạp cất giọng nhẹ nhàng, mang theo chút âm hưởng thôi miên, hỏi: "Ngươi là ai?"
Chậc... Thường thì sau khi tẩy não, người ta sẽ nhồi nhét một thân phận đã chuẩn bị sẵn. Đối mặt với câu hỏi không chắc chắn này, phản ứng tốt nhất là im lặng. Hàn Tiêu khẽ điều chỉnh cơ mặt, bày ra vẻ ngơ ngác đờ đẫn như một món đồ chơi bị hỏng, hoàn toàn phớt lờ lời nói của Hải Lạp.
Bảo diễn cái khác thì hắn không biết, chứ diễn trò mặt đơ thì chuẩn không cần chỉnh.Hải Lạp ghé sát tai thì thầm, giọng nói rủ rỉ hòa cùng hơi thở nóng ẩm phả thẳng vào tai hắn. Mái tóc xoăn màu đỏ rượu cọ cọ vào cổ hơi ngứa. Khóe mắt hắn liếc thấy phần cổ áo tác chiến đang phanh ra của Hải Lạp, mảng da thịt trắng ngần mịn màng suýt làm lóa cả mắt. Thế nhưng trong lòng Hàn Tiêu vẫn tĩnh lặng như giếng cổ, vững chãi như núi, thanh tịnh tựa Phật. Đùa à, ông đây đã "tu luyện" qua hàng trăm bộ phim rồi, dễ gì trúng mỹ nhân kế của cô?
"Kể từ hôm nay, tên của ngươi là Số 0. Tổ Chức Manh Nha là nhà, là đất nước, là nơi an nghỉ mà ngươi cam tâm tình nguyện cống hiến tất cả. Ngươi phải có lòng trung thành tuyệt đối với tổ chức. Mọi suy nghĩ của ngươi đều phải đặt lợi ích của tổ chức lên hàng đầu. Ngươi không được giấu giếm bất cứ điều gì, không được có bất kỳ hành vi nào gây tổn hại đến tổ chức. Ý nghĩa tồn tại của ngươi chính là chấp hành mệnh lệnh, luôn sẵn sàng hiến dâng mạng sống vì tổ chức!"
Lâm Duy Hiền cười khẩy bồi thêm: "Sống là người của tổ chức, chết là ma của tổ chức. Cho dù có bị làm thành tiêu bản, ngươi cũng chỉ được phép phục tùng!"
Hải Lạp hỏi: "Ngươi là ai?"
Lần này không giống lúc trước, đây là câu hỏi để xác định xem quá trình tẩy não có thành công hay không. Hàn Tiêu suy tính chớp nhoáng, không vội trả lời ngay.
Hải Lạp nhíu mày, quay sang nhìn Lâm Duy Hiền bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Lâm Duy Hiền lẩm bẩm: "Tôi làm đúng theo quy trình tẩy não mà, không thể nào sai sót được chứ."
Đúng lúc này, Hàn Tiêu mới chịu mở miệng. Hắn cố ý kéo dài giọng, nghe như phản ứng rất chậm chạp: "Tôi là... Số 0..."
Ánh mắt Lâm Duy Hiền sáng lên, gã nghĩ ngay ra lời giải thích: "Dung dịch Valkyrie đã tăng cường năng lực học tập của Số 0, di chứng để lại có thể là làm suy giảm khả năng giao tiếp cảm xúc của hắn."
Hải Lạp nhớ lại dáng vẻ vùi đầu vào sách của Số 0 trước đó, quả thật hắn phản ứng rất chậm chạp với thế giới bên ngoài, thế nên cô cũng tin vào cách giải thích này: "Xem ra thí nghiệm vẫn chưa hoàn hảo."
Lâm Duy Hiền cười khẩy: "Cô sai rồi, đây mới là hiệu quả hoàn hảo nhất. Một con tốt thí thì cần quái gì cảm xúc."
"... Đưa hắn đi nghỉ ngơi đi, tôi đi xin chỉ thị của Thủ lĩnh."
Tạm thời an toàn rồi!
Hàn Tiêu thở phào nhẹ nhõm. Ngay từ lúc bị tẩy não, hắn đã tính sẵn việc tạo cho mình vỏ bọc chậm chạp đờ đẫn để hạ thấp sự cảnh giác của kẻ địch.
"Tuy địa điểm xuyên không chẳng tốt lành gì, nhưng may là mốc thời gian vẫn chưa đến mức quá tệ."
