Nói xong, Tạ Minh Xuyên xoay người rời đi, dáng vẻ hệt như đang chạy trốn.
Hắn cùng Tạ Vân Tranh và đám ám vệ tản ra khảo sát xung quanh.
Chẳng mấy chốc, ánh mắt Tạ Minh Xuyên đã bị mấy cây nấm dại trên mặt đất thu hút.
“Thứ này trông khá đẹp mắt, chắc là ăn được nhỉ?”

