A Nhuế bị xách lên, thân hình xoay một vòng rồi bám dính lấy người Lục Hành Chu không chịu xuống.
Lục Hành Chu cũng từ xách chuyển thành ôm, vừa cười hì hì vừa tâng nàng lên xuống: “Quả là nặng hơn một chút rồi.”
A Nhuế cũng vui sướng rúc vào lòng sư phụ, hướng về phía bụng của Long Khuynh Hoàng mà ném tới một ánh mắt “thấy chưa, ta mới là người được sủng ái nhất”, hoàn toàn không giống với câu “A Nhuế chẳng nhớ sư phụ chút nào cả” viết trong thư.
Long Khuynh Hoàng xoa trán.

