Dạ Thính Lan đáp: “Nếu không tính trận chiến với Cố Chiến Đình thì chưa.”
“Vậy thì luyện một trận.” Long Khuynh Hoàng đột nhiên ra tay, một chưởng chém ngang về phía hai ngọn đồi trước ngực Dạ Thính Lan.
Trời mới biết kiếp này nàng muốn đánh nhau với đạo cô thối này đến mức nào, nhìn cái mặt kia là muốn tát, thật sự không nhịn được nữa.
Dạ Thính Lan sớm đã biết nàng ta định làm gì, liền ra tay nhanh như chớp đỡ lấy.

