Nghĩ đến đứa cháu gái ngốc nghếch nhà mình vậy mà cũng được tính là một phần của nhân vật chính thời đại, Khương Độ Hư có chút dở khóc dở cười, cuối cùng vẫn gật đầu nói: "Khương mỗ đã rõ, đa tạ Quốc sư chỉ điểm."
"Đều là người một nhà cả mà." Dạ Thính Lan mỉm cười, đứng dậy cáo từ: "Ta còn chút thu hoạch cần bế quan tiêu hóa, chuyện bên ngoài, đành nhờ Khương lão tiên sinh hao tâm tổn trí nhiều hơn vậy."
Từ biệt Khương Độ Hư, Dạ Thính Lan lấy ngọc phù ra truyền tin cho Lục Hành Chu: "Hôn thư đã trao đổi xong, Khương Độ Hư không có ý kiến gì, chỉ chờ ngươi định ra ngày giờ cưới hỏi cụ thể thôi."
Lục Hành Chu nhận được truyền tin, cũng không lấy làm bất ngờ: "Đã rõ."

