Nếu không nhờ tốc độ Hải Như Uyên đủ nhanh, kịp thời né tránh trong gang tấc, thì một kích này đã đủ lấy mạng gã.
Càn Nguyên sơ kỳ đấu với Huy Dương hậu kỳ, tuy đã vượt một cảnh giới, nhưng làm sao chống lại kẻ Huy Dương không sợ chết?
Bùi Sơ Vận và Thịnh Nguyên Dao đang giao chiến liếc nhau một cái, đều không nhịn được chậc lưỡi: "Cố gia thống trị giang sơn Đại Càn nhiều năm như vậy, quả nhiên cũng không phải tự dưng mà có."
Thẩm Đường vung kiếm đỡ gạt thế công của Cố Dĩ Hằng, ngẩng đầu nhìn trời, ngắm máu tươi rơi xuống tầng không, trong mắt thoáng vẻ bi thương: "Ngươi không hẳn đã hoàn toàn bị đoạt xá, chỉ là tư duy đồng bộ với Ma Ha, lúc này ngay cả chân linh của hắn cũng chẳng ở trên người ngươi... Vào thời khắc này, ngươi vẫn là Cố Dĩ Hằng. Nhìn máu của Cố gia đổ xuống càn khôn, ngươi thật sự không một chút động lòng sao?"

