Long hồn đáp xuống mặt đất, Lục Hành Chu cũng không cưỡi nữa mà lăn từ trên lưng nó xuống, ngồi bệt dưới đất thở dốc đầy yếu ớt, tiện tay nhét luôn một viên đan dược vào miệng.
Xương cốt rạn nứt, bên trong cơ thể toàn là thương tích. Nếu không có Lẫm Sương, chỉ riêng uy áp của ngọn cự sơn kia thôi cũng đủ nghiền nát hắn trong chớp mắt.
Quả nhiên không thể học theo Tôn hầu tử, bị đè vài giây thì còn gượng được, chứ đè suốt năm trăm năm thì kiểu gì cũng bị ép thành một đống bùn nhão.

