Đêm tân hôn này, đôi phu thê mới cưới lại không thể cùng nhau thức giấc.
Hôm qua Lục Hành Chu chiến đấu vượt ải, nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng gọn lẹ, nhưng thực chất lại hao phí lượng lớn tinh khí thần, hơn nữa còn chịu thương thế không nhẹ. Cái gọi là đi ngủ, thực chất chính là nhập định ôn dưỡng cơ thể. Mà một khi đã nhập định, ngay cả bản thân hắn cũng chẳng thể khống chế được lúc nào mình mới tỉnh lại.
Lúc Long Khuynh Hoàng tỉnh giấc, Lục Hành Chu vẫn đang ngủ say sưa. Gương mặt hắn lúc ngủ chẳng còn chút dáng vẻ bá đạo nào của Càn Hoàng như trước kia, trông cứ ngoan ngoãn, an tĩnh, hệt như chàng tiểu lang quân tuấn tú năm nào.
Long Khuynh Hoàng càng nhìn càng thấy yêu thương, nhịn không được bèn cúi đầu, đặt một nụ hôn phớt lên trán hắn.

