Mọi người hiển nhiên không có ý kiến gì, lập tức tiến thẳng đến Vọng Hương đài.
Những thứ do địa phủ tự diễn hóa hình thành thường khá thô sơ. Phong Đô mà mọi người nhìn thấy trước đó chỉ là ảo ảnh do Ma Ha tạo ra, thực chất nơi đó chỉ có Phán Quan điện và Nghiệt Kính đài.
Nếu không có ai can thiệp, Vọng Hương đài này cũng chỉ là một đài cao nằm trên một gò đất thô ráp mà thôi.
Vong hồn bước lên đài này, ngoảnh đầu nhìn lại con đường đã qua, có thể thấy được ân oán cũ, người thân, kẻ thù. Từ đó buông bỏ chấp niệm, ái hận tiêu tan, thanh thản vượt sông Vong Xuyên mà không còn chút vướng bận.

