Nguyên Mộ Ngư bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ, nếu để Tiểu Bạch Mao đến nói chuyện với nó, biết đâu lại mang tới kỳ hiệu.
Nhưng Tiểu Bạch Mao lại không thuộc kiểu người thích lý luận, khả năng cao nhất cũng chỉ là ông nói gà bà nói vịt, ai nấy tự lải nhải theo logic của riêng mình.
Hay là để Lục Hành Chu tới tranh luận một phen? Nhưng Nguyên Mộ Ngư lại không muốn dựa dẫm vào hắn.
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng có cách nào, cuối cùng nàng đâm ra thẹn quá hóa giận, đành phải dùng đến bạo lực: "Nói lý không lại ngươi, đánh thắng ngươi là được chứ gì."

