Thật ra Lục Hành Chu đâu có cao thượng như Thanh Vũ nghĩ, cái gì mà một mình ở bên ngoài tĩnh tâm suy nghĩ chứ... Hắn chẳng qua chỉ mượn cớ nghiên cứu nghiệt kính để trốn tránh, dù sao cứ đứng trơ ra đó với Nguyên Mộ Ngư thì khó tránh khỏi ngượng ngùng.
Lúc này còn ngượng ngùng hơn cả trước kia... Ngày trước đôi bên xa cách vô cùng, cứ nhắm mắt tựa vào một góc, mặc kệ sự đời, không thèm để ý tới là xong.
Giờ đây Nguyên Mộ Ngư giúp đỡ hắn ngày càng nhiều, thái độ không còn lạnh nhạt như thuở nọ, cũng chẳng hề nhún nhường như dạo sau, mà đã khôi phục lại dáng vẻ tươi cười rạng rỡ, xinh đẹp động lòng người như thời kỳ "bạch nguyệt quang" năm xưa.
Đối mặt với một "nàng Ngư" như vậy, Lục Hành Chu rất khó để hoàn toàn thờ ơ.

