Việc hắn có thể cảm nhận được, không chỉ đồng nghĩa với chuyện Nguyên Mộ Ngư định ăn vụng mà còn nhát cáy đến mức mất mặt đã bị lộ sạch sành sanh, quả thực là xấu hổ muốn độn thổ...
Đồng thời, điều này cũng chứng tỏ biểu hiện của Lục Hành Chu thực chất là đang âm thầm chiếm tiện nghi, lại còn chờ nàng tự dâng mỡ miệng mèo, mức độ xấu hổ cũng chẳng kém cạnh chút nào. Sắc mặt của ba nữ nhân đều vô cùng kỳ quái, thậm chí quên béng mất tình cảnh hiện tại ra sao. Giờ là lúc để nghiên cứu mấy chuyện này sao?
Chỉ có thể nói, lối tư duy của nữ nhân thật sự...
Lục Hành Chu dẫu có ngượng ngùng đến đâu thì cũng chẳng rảnh rỗi mà dây dưa chuyện này, sẵn tiện có cớ để hắn đánh trống lảng: "Bây giờ không phải lúc nói mấy chuyện này, chúng ta phải trực tiếp tham chiến. Chuyến rèn luyện vừa mới bắt đầu đã sắp đứt gánh giữa đường rồi, cũng không biết thực lực hiện tại có đủ dùng hay không."

