Giờ khắc này, khí phách của Lục Hành Chu tuyệt đối là vạn người mê đắm.
Đừng nói đám thê tử đang vây quanh kết trận nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng như nước, ngay cả ánh mắt Quỳ Hằng cũng gợn sóng lăn tăn, khiến Thiên Tuần nhìn mà cạn lời. "Ngươi rốt cuộc đang mê muội cái gì vậy?" Thiên Tuần cười lạnh: "Vấn đề thiên kiếp, há có thể giải quyết đơn giản bằng cách dùng cành lá kiến mộc kết nối thiên địa như thế sao? Cùng lắm chỉ tính là giải quyết được một nửa mà thôi. Hắn mạo muội độ kiếp, chết ở chỗ này thì mới thú vị, ta rất muốn xem biểu cảm của ngươi lúc đó ra sao." Quỳ Hằng vô cùng tự tin: "Chuyện không nắm chắc hắn tuyệt đối sẽ không làm, ta tin hắn."
"Thế sao?" Thiên Tuần thong thả đáp: "Ta thấy hắn đang chột dạ thì có."

