Thực ra Địa Phủ ý chí rất muốn nói rằng, tên đó còn chẳng phải nam nhân của ngươi, người ta có thừa nhận không? Đúng là thứ con gái tự dâng tận cửa.
Nhưng Nguyên Mộ Ngư lúc này rõ ràng không phải là người có thể mang ra đùa giỡn. Nàng đã xù lông thật rồi, dáng vẻ mái tóc dựng đứng tung bay kia khiến Địa Phủ ý chí liên tưởng ngay đến một con cá nóc gai.
"Bất luận pháp tắc của ngươi bị mượn dùng ra sao, ta cũng không thể ở đây trơ mắt đứng nhìn, nhất định phải giúp một tay." Thần sắc Nguyên Mộ Ngư vô cùng nghiêm nghị: "Bảo ngươi chủ động giúp đỡ, chắc chắn ngươi không chịu, vậy ta chỉ đành dùng biện pháp mạnh thôi."
Địa Phủ ý chí thở dài một tiếng: "Biện pháp mạnh, biện pháp mạnh... Cho dù ngươi có thắng được ta, ta cũng chỉ là một khái niệm hư vô, ngươi thắng rồi thì làm được gì?"

