Lúc này, Lục Hành Chu quả thực đã không còn nhận được truyền âm khẩn cấp của đám người Long Khuynh Hoàng nữa.
Thực ra, cho dù có nhận được, Lục Hành Chu lúc này có còn sức lực để phân tâm hay không cũng rất khó nói.
Trên đường Thanh Vũ mang theo Lục Hành Chu lao thẳng về phía cực đông Cổ Giới, âm phong kiếp vẫn như hình với bóng cuốn chặt lấy hai người. Thanh Vũ bẩm sinh đã không sợ thứ này nên vẫn bay vút đi vùn vụt, nhưng Lục Hành Chu thì toàn thân đã bị thổi đến mức chẳng còn lấy một miếng thịt lành lặn.

