Đám đông vẫn đang xì xào bàn tán: “Chuyện này là sao đây, thật sự có tới hai vị đế quân ư? Tín vật, chuyện xưa, cả hai bên đều đối đáp trôi chảy...”
Lục Hành Chu mỉm cười lên tiếng: “Phán quan đang ở ngay đây, có cần ta phân xử giúp một chút không?”
Lập tức có kẻ vặn vẹo: “Ngươi đã tằng tịu với vị đế quân này rồi, ngươi phân xử thì có tác dụng gì, chẳng phải là thiên vị ra mặt sao?”
Quỳ Hằng rất muốn gào lên rằng ta thật sự không có dan díu với hắn, nhưng trong tình cảnh này lại chẳng thể đi lạc đề mà phản bác mấy chuyện đó, đành phải nghẹn họng nín thinh.

