Phía bên kia, Dạ Thính Lan đưa Lục Hành Chu trở lại kiến mộc. Thế nhưng, hắn phát hiện vẻ mặt mọi người không hề có niềm vui chiến thắng, ngược lại ai nấy đều cúi gằm mặt, có phần không dám nhìn mình.
Ngay cả Long Khuynh Hoàng cũng cúi đầu. Nàng vốn đâu phải kiểu người dễ dàng ủ rũ như vậy?
Trong lòng Lục Hành Chu chợt thắt lại. Hắn đảo mắt nhìn quanh một lượt, lập tức nhận ra điều bất thường: "A... A Nhuế đâu rồi?"

