Dạ Thính Lan khoanh tay liếc xéo, khẽ bĩu môi.
"Thế này thì hình như ta đâu có bị thương..." Nguyên Mộ Ngư kỳ quái sờ soạng khắp người: "Rõ ràng ta đã bị thiêu đến mức không ra hình thù gì rồi cơ mà..."
Dạ Thính Lan mặt không cảm xúc: "Muội không cảm thấy sức mạnh của mình đã tăng vọt sao?"
Nguyên Mộ Ngư ngẩn ra, đôi mắt dần dần trợn tròn.

