Nguyên Mộ Ngư ôm đầy mong đợi đến "chăm sóc hắn", giờ phút này lại đờ đẫn đứng bên ngoài hứng gió lạnh suốt một đêm, chẳng biết bản thân đứng ngây ra ở đây để làm gì.
Chuyện bên trong kia nào phải ân ái đơn thuần, mà là song tu trị thương kết hợp với song tu luyện công. Một khi đã dính đến chuyện hòa hợp luyện công giữa các cường giả Vô Tướng, e là mấy ngày mấy đêm cũng chưa chắc đã xong việc.
Thế này thì còn cần "chăm sóc" gì nữa chứ?
Nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Bạch Mao ở đây, Dạ Thính Lan lẽ nào lại không biết? Bọn họ bình thường trị thương đều dùng cách song tu, Dạ Thính Lan lẽ nào cũng không hay? Nàng rõ ràng cái gì cũng tường tận, vậy mà vẫn bảo mình đến "chăm sóc", rốt cuộc là có ý gì?

