Đợi đám người tản đi hết, Nguyên Mộ Ngư mới tháo mặt nạ ra, lười biếng tựa lưng lên ghế chủ tọa, vắt chéo chân cười hì hì: "Chu Chu~"
Lục Hành Chu khẽ rùng mình, ngoảnh mặt sang hướng khác: "Ở trong Diêm La Điện, tốt nhất tỷ vẫn nên đeo mặt nạ đàng hoàng vào. Cứ như thế này mãi, lỡ bị người khác bắt gặp thì lộ hết chân dung."
"Ây da, ngày nào cũng đeo mặt nạ bức bối chết đi được. Bị người ta bắt gặp thì cứ bảo ta là thiếu nữ đáng thương do đệ bắt cóc từ bên ngoài về là xong, ai mà biết ai với ai chứ..."
Lục Hành Chu bực tức đáp: "Ta là một tên què bát phẩm, bảo ta ra ngoài bắt cóc người thì cũng phải có kẻ tin mới được."

