Tiên nhân phi nhân, đây là nhận thức chung bất thành văn mà người của thế ngoại tiên tông không ai nói ra miệng.
Phu thê Dạ gia so với người khác đã xem như rất tốt rồi. Tuy không quá mức cưng chiều, nhưng họ cũng chẳng để con cái phải thiếu thốn thứ gì. Những lúc rảnh rỗi ngoài giờ tu hành, họ vẫn cố gắng dành thời gian quây quần bên gia đình, tận hưởng thú vui thiên luân, thỉnh thoảng tự mình chỉ điểm con cái tu luyện, dù rằng không nhiều. Mối quan hệ gia đình đại khái cũng giống như những nhà bình thường có phụ mẫu bận rộn, không rảnh rỗi chăm nom con cái kỹ càng. Kiểu này vô cùng phổ biến, gọi là một gia đình bình thường cũng chẳng có vấn đề gì.
Ngược lại, tình cảm giữa hai phu thê họ cực kỳ khăng khít, là đạo lữ đồng tâm thực sự. Nếu dùng cách nói chốn nhân gian thì chính là "phụ mẫu mới là chân ái, con cái chỉ là sự cố ngoài ý muốn".
Nhìn chung, khi Dạ Thính Lan còn nằm trong tã lót, mẫu thân vẫn thường xuyên tự tay chăm bẵm. Nhưng giờ đây đã có Dạ Thính Lan, phụ mẫu theo bản năng cảm thấy có người san sẻ, thế là trọng trách trông nom Dạ Phù Dao tự nhiên đổ dồn lên vai Dạ Thính Lan nhiều hơn.

