Cửa kính xe kéo lên, tiếng còi cảnh sát xa dần, mang theo đống hỗn độn dưới đất và cả chút tự tôn nát bét của một tên công tử bột nào đó.
Văn Tịch tiện tay phủi phủi tay, quay sang chớp mắt với Tô Vân Chu:
“Xong.”
“Tan việc.”
Cửa kính xe kéo lên, tiếng còi cảnh sát xa dần, mang theo đống hỗn độn dưới đất và cả chút tự tôn nát bét của một tên công tử bột nào đó.
Văn Tịch tiện tay phủi phủi tay, quay sang chớp mắt với Tô Vân Chu:
“Xong.”
“Tan việc.”