Thẩm Minh Nguyệt cứ thế ở lại bên bờ hồ Nhĩ Hải.
Nói là “ở lại”, thật ra càng giống như cô tự trồng mình vào vùng nắng này hơn.
Quán cà phê là một tiểu viện dân tộc Bạch kiểu truyền thống, tường trắng ngói xanh, trong sân trồng đầy hoa.
Đi qua cửa sau quán cà phê là một khoảng giếng trời nho nhỏ, đi sâu vào trong nữa chính là chỗ cô ở.

