Nguyệt Bính "meo" một tiếng, chui tọt xuống dưới quầy, không dám ló ra nữa.
"Chúc Hoa Hạ ta, lửa truyền mãi mãi, non sông bình yên."
Giọng cô bé còn non, nhưng lại mang theo một sự dữ dằn.
"Ai muốn đi thì đều đi được thật xa, ai muốn về thì đều về được. Mong mỗi người lính đều có thể về nhà ăn Tết."

