Allegra nghe vậy, người khẽ run lên.
Cô hít sâu một hơi, lại quỳ xuống trước mặt Tô Vân Chu. Lần này, dáng vẻ của cô càng trang trọng hơn:
“Thiên Phụ… con không chỉ là một học giả đi tìm Thần tích.”
Cô ngẩng đầu, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Tô Vân Chu, như muốn dâng hiến cả linh hồn mình:

