Đường Lệ Na đã lấy lại cơ thể mình, đang rửa tay.
Cô lấy xà phòng chà đi chà lại, chà đến đỏ cả tay. Xà phòng là loại bánh vàng bình thường nhất, nước thì là nước giếng.
Cô vừa rửa vừa gật đầu.
Trên mặt cô không có biểu cảm gì, nhưng khóe môi lại hơi cong lên.

