Đêm đó, trong căn hộ của mình, Đường Lệ Na kéo rèm cửa lại rồi chậm rãi cởi từng món đồ trên người.
Không hề ngượng ngùng, cũng không do dự, động tác của cô rất chậm, như đang hoàn thành một nghi thức cổ xưa nào đó.
Sau đó, cô mở một chiếc hộp gỗ, lấy ra bộ trang sức vàng đã chuẩn bị từ lâu — dây chuyền xếp thành ba vòng, mỗi vòng đều đính một loại đá quý với hình dáng khác nhau; vòng tay mảnh như cành liễu, vừa đeo vào đã vang lên những tiếng leng keng; tua rua từ bên tai rủ xuống bờ vai, sợi mảnh nhất vừa khéo rơi vào hõm xương quai xanh.
Mỗi món đều do chính tay cô chọn, món nào cũng đúng với quy chuẩn của nghi lễ tế tự long trọng nhất trong truyền thống Phật Thệ Quốc.

